Swaruu Transcripts 120 - ✨⭐🌟☀️🪐NHỮNG VÌ SAO - ANÉEKA DE TEMMER

Anéeka giải thích Pleiades, thời gian 5D, các vì sao, cổng không gian và những sai lầm của thiên văn học hiện đại.

 

Swaruu Transcripts 120


NHỮNG VÌ SAO - ANÉEKA DE TEMMER

 

03-08-2020




👉 Tóm tắt nội dung: Anéeka từ Temmer giải thích cách các nền văn minh ngoài Trái Đất nhìn nhận các vì sao, cụm sao Pleiades (M45), thời gian 5D, sự sống trong vũ trụ, bản chất của ánh sáng, các cổng không gian, hố hấp dẫn và những giới hạn của thiên văn học hiện đại. Bài viết cũng đề cập đến Taygeta, Sadicleya, Alcyone, Aldebaran và Betelgeuse theo góc nhìn của nền văn minh Taygeta.

 

 

---------

 

 

 

Cristina: Những đặc điểm của cụm sao Pleiades là gì? Ngoài việc khoa học của chúng tôi xếp nó là quá trẻ để có thể chứa sự sống, thì họ còn sai ở những điểm nào nữa?

 

Anéeka: Toàn bộ khung thời gian về mọi thứ bên ngoài các vành đai Van Allen đều khác với những gì các bạn được dạy. Ví dụ, tuổi của một ngôi sao được phân loại dựa trên quang phổ ánh sáng mà nó phát ra. Quang phổ đó được dùng để xác định thành phần của ngôi sao, các loại khí mà nó có, rồi dựa vào đó, họ đối chiếu với một bảng đã được lập sẵn để kết luận ngôi sao đó là trẻ hay già.

 

Vấn đề đầu tiên là từ Trái Đất, các bạn chỉ có thể nhìn thấy 60% các tần số ánh sáng mà một ngôi sao có trong 5D. Như chúng tôi đã nói trước đây, 5D là Tần số cơ bản phổ biến nhất của vật chất hay thế giới vật chất. (Điều này cũng bao gồm cả kính thiên văn Hubble trên quỹ đạo, vì nó vẫn nằm bên dưới các vành đai Van Allen.)

 

60% của 100%, chia cho 5 thì được 20%. 3D sẽ là 3 × 20% = 60%. Nghĩa là từ hành tinh Trái Đất chỉ có thể quan sát được đúng 60% của 5D. Có một sai số lên đến 40% hoàn toàn không thể quan sát được. Đó là vấn đề đầu tiên.

 

Vấn đề thứ hai là họ cho rằng một thiên thể đang chuyển động ra xa Trái Đất, giống như trong nguyên lý về sự giãn nở của vũ trụ mà họ nói là đang diễn ra. Nhưng đây là một sai lầm khác, một vấn đề khác trong quan sát.

 

Họ chỉ có thể nhìn thấy ánh sáng phát ra từ các ngôi sao hoặc các thiên hà ở rất xa để nghiên cứu chúng. Sau đó họ nhận thấy ánh sáng đó có xu hướng dịch chuyển về phía màu đỏ trong quang phổ ánh sáng trắng hay ánh sáng nhìn thấy được. Theo họ, điều này là vì sóng ánh sáng màu đỏ là loại có bước sóng dài nhất trong tất cả các màu cấu thành ánh sáng trắng. Vì vậy, theo khoa học của họ, vật thể mà họ quan sát đang di chuyển ra xa họ với tốc độ rất lớn.

 

Ở một mức độ nào đó, cách quan sát đó là hợp lý. Nhưng rồi họ bắt đầu khái quát hóa mọi trường hợp, và đó mới là vấn đề lớn. Bởi vì họ xem không gian là chân không, trong khi thực ra nó không phải là chân không hay khoảng không rỗng. Nó là một chất lưu, hay một chất lỏng ở Tần số dao động hiện sinh rất cao.

 

Vì vậy, ánh sáng đi qua chất lưu đó và bị khúc xạ trong quá trình truyền đi. Nó dần mất năng lượng, chỉ còn lại các thành phần màu đỏ trong quang phổ ánh sáng trắng, vì đó là những thành phần mất nhiều thời gian nhất để tiêu tan, hay có thể truyền đi xa nhất. Điều này có nghĩa là các kết quả đo bằng máy quang phổ, vốn được dùng để xác định xem một thiên hà hay một ngôi sao có đang di chuyển ra xa hay không, cũng như các kết quả phân tích hóa học của một ngôi sao dựa trên ánh sáng mà nó phát ra, đều sai. Bởi vì ánh sáng khi đến nơi không còn giống với lúc nó rời khỏi ngôi sao nữa, cũng không còn giữ những đặc tính ban đầu.

 

Trong trường hợp của M45, vấn đề này đặc biệt rõ rệt, bởi ngoài những điều tôi vừa nói, ánh sáng từ tất cả các ngôi sao còn phải đi xuyên qua tinh vân bao quanh chúng, khiến các kết quả đo bị sai lệch nhiều hơn nữa.

 

Một vấn đề liên quan khác là ngay cả nếu các ngôi sao trong Pleiades thực sự còn trẻ, mà thực tế thì không phải, khoa học của con người vẫn quá gắn chặt với thuyết Darwin và sự tiến hóa của các loài. Vì vậy họ sẽ nói rằng không có đủ thời gian để sự sống tiến hóa ở đó, càng không thể hình thành một nền văn minh phức tạp. Nhưng như bạn cũng đã biết, chủng tộc của tôi không tiến hóa tại đó. Chủng tộc của tôi được thành lập bởi những người di cư từ Lyra. Nhưng như bạn đã nói trong video trước của mình, sự sống không tiến hóa, mà được gieo mầm. Chọn lọc tự nhiên đúng là có tồn tại và là một phần của toàn bộ quá trình, nhưng nó chỉ chọn ra những cá thể thích nghi nhất trong cùng một loài, chứ không thể tạo ra một loài mới từ một loài khác.

 

Vì vậy, đơn giản là khoa học của con người còn quá lạc hậu để hiểu được vì sao Pleiades tràn đầy sự sống, cũng như vì sao nó không hề trẻ như những gì họ tuyên bố hoặc tính toán. Đây chỉ là biểu hiện của tính vị kỷ của con người khi cho rằng họ đã đạt đến trình độ có thể hiểu được mọi thứ, trong khi thực tế họ vẫn còn ở rất xa điều đó.

 

Ngoài tất cả những điều này, thời gian trong 5D không mang tính tuyến tính. Vì vậy, việc gán một giá trị thời gian tuyến tính cho bất cứ điều gì nằm ngoài Trái Đất là vô nghĩa. Bởi vì các bạn chỉ có thể quan sát điều đó bằng khung tham chiếu thời gian của Trái Đất, trong khi khung tham chiếu đó không áp dụng được bên ngoài.

 

Vấn đề đầu tiên là từ Trái Đất, các bạn chỉ có thể nhìn thấy 60% các tần số ánh sáng mà một ngôi sao có trong 5D. Như chúng tôi đã nói trước đây, 5D là Tần số cơ bản phổ biến nhất của vật chất hay thế giới vật chất. Điều này cũng bao gồm cả kính thiên văn Hubble trên quỹ đạo, vì nó vẫn nằm bên dưới các vành đai Van Allen.

 

Tôi xin trích lại đoạn trên: "5D là Tần số cơ bản phổ biến nhất của vật chất hay thế giới vật chất." Đây là một quan điểm được các loài, các chủng tộc và các nền văn hóa sống trong 5D chấp nhận. Nhưng Yazhi lại có quan điểm hoàn toàn khác. Đối với cô ấy, tất cả đều là thế giới tâm linh. Vật chất chỉ là biểu hiện của tinh thần và ý thức, chỉ là một ý niệm. Tôi chỉ muốn làm rõ điều này để tránh tạo ra tranh cãi với cô ấy, và tôi sử dụng câu nói về 5D ở trên chỉ nhằm mục đích giải thích.

 

Estel·la: Thật hấp dẫn. Quá nhiều dữ liệu kỹ thuật, thật đáng kinh ngạc.

 

Cristina: Anéeka, cảm ơn bạn rất nhiều. Tôi có một câu hỏi về điều bạn vừa giải thích.

 

Anéeka: Không có gì, được thôi.

 

Cristina: Đoạn này tôi chưa hiểu rõ lắm. Bạn muốn nói gì khi bảo rằng ánh sáng bị khúc xạ khi đi qua nó?

 

Anéeka: Ý tôi là ánh sáng cũng giống như khi đi qua nước, nó dần mất năng lượng, bắt đầu từ các dải ánh sáng có Tần số cao hơn như màu tím và màu lam. Cuối cùng chỉ còn lại màu vàng, màu cam và màu đỏ. Nói cách khác, khi ánh sáng truyền qua không gian, nó trở nên "mệt mỏi". Bởi vì không gian không phải là khoảng trống hay chân không. Nó tạo ra lực cản đối với sự chuyển động của mọi thứ, kể cả các photon.

 

Cristina: Tôi hiểu rồi, cảm ơn bạn. Và đây chính là điều mà khoa học Trái Đất phát hiện rồi cho rằng vũ trụ đang giãn nở phải không?

 

Anéeka: Đúng vậy, họ dựa vào điều đó. Và họ cũng dựa vào thuyết Vụ Nổ Lớn, một sự kiện chưa từng xảy ra, bởi vì đó chỉ là biểu tượng mang tính huyền học. Nói cách khác, các thiên hà ở rất xa không hề chuyển động ra xa như họ nói, dựa trên dữ liệu ánh sáng mà họ thu nhận được. Ánh sáng của chúng chỉ đơn giản là đã trở nên "mệt mỏi" vì phải đi từ khoảng cách quá xa. Họ nhận được dữ liệu sai, nên kết luận của họ cũng sai. Như Yazhí vẫn nói, việc vũ trụ không giãn nở không có nghĩa là nó không có chuyển động.

 

Cristina: Nếu nó không giãn nở, vậy thực sự vũ trụ chuyển động như thế nào? Có phải theo chuyển động hình xuyến không?

 

Anéeka: Phần lớn là các chuyển động mang tính chu kỳ, lặp đi lặp lại. Đúng vậy, theo dạng hình xuyến, chính xác. Bởi vì đó là hình thức chuyển động cơ bản của năng lượng, và năng lượng cùng vật chất chỉ là hai mặt của cùng một bản chất. Nhưng còn có một khía cạnh khác phức tạp hơn.

 

Trong chuyển động đó, vị trí của mọi thứ đều thay đổi theo từng dòng thời gian, từ người này sang người khác. Vì vậy, chuyển động có thể nhận biết được sẽ chỉ xuất hiện, hay chỉ được nhìn thấy, theo một hướng nhất định trong khung tham chiếu về sự tiến triển của thời gian của một nơi hoặc một người, nhưng đối với người khác thì nó sẽ khác.

 

Nói cách khác, ngay cả khi chúng ta có thể xác minh bằng quan sát rằng một thiên hà đang di chuyển ra xa chúng ta, thì hướng chuyển động đó cũng chỉ đúng trong nhận thức của chúng ta mà thôi. Nó không đúng đối với những người khác hay những điểm quan sát khác.

 

Chính xác là vì mọi chuyển động đều phụ thuộc vào thời gian. Không có thời gian thì cũng không có chuyển động. Và bởi vì thời gian mang tính dẻo, không tuyến tính, chỉ bán tuyến tính tùy theo từng người và tùy theo những thỏa thuận nhận thức mà họ có với nhau, nên ngay cả khi một thiên hà đang chuyển động theo một hướng nào đó, điều đó cũng chỉ đúng đối với chúng ta chứ không đúng với bất kỳ ai khác.

 

Nhưng vũ trụ với tư cách là một tổng thể thì nằm ngoài mọi khái niệm về thời gian. Bởi vì nó bao gồm toàn bộ các Tần số hiện sinh và các mật độ như một chỉnh thể thống nhất. Chính tại đây, các khái niệm của con người sụp đổ, như ý tưởng rằng vũ trụ được tạo ra từ Vụ Nổ Lớn và rồi một ngày nào đó sẽ kết thúc. Thay vào đó, bạn bước vào khái niệm về sự vĩnh hằng: vũ trụ luôn luôn tồn tại và sẽ luôn luôn tồn tại. Sự sống cũng vậy.

 

Chỉ có những chu kỳ mang tính biểu kiến tuân theo một dòng thời gian tuyến tính mang tính biểu kiến, và điều đó chỉ áp dụng từ góc nhìn của một mật độ hay một Tần số của ý thức nhất định. Đó là lý do vì sao cái chết không tồn tại, bởi vì nó chỉ là một tính tuyến tính biểu kiến, một ảo giác nằm bên trong một khung hiện hữu phi thời gian rộng lớn hơn, vĩnh cửu và vô hạn.

 

Estel·la: Rất thú vị, Anéeka.

 

Cristina: Giờ thì tôi đã hiểu rõ hơn nhiều rồi, cảm ơn bạn.

 

Anéeka: Không có gì.

 

Estel·la: Tôi hiểu rồi. Thực ra, tôi luôn có cảm giác như thế này: mỗi người đều cảm nhận thực tại theo một cách khác nhau, nhưng có lẽ chúng ta hiểu nó giống nhau nhờ những thỏa thuận chung (ví dụ như trong cách chúng ta cảm nhận màu sắc và thời gian...).

 

Anéeka: Đúng vậy. Chúng ta chỉ nhìn nhận mọi thứ theo cách tương tự nhau nhờ các thỏa thuận nhận thức, nhưng không bao giờ có thể hoàn toàn giống nhau. Và con người càng khác biệt trong cách suy nghĩ thì cách họ nhận thức thực tại cũng sẽ càng khác biệt.

 

Estel·la: Vậy thì, bỏ qua nền khoa học còn rất hạn chế của chúng tôi, theo khoa học của các bạn, cụm sao Pleiades được định nghĩa như thế nào?

 

Anéeka: Nếu xét trong khung vòng đời của một ngôi sao, theo cách nó cảm nhận sự tồn tại tuyến tính của chính mình - vì các ngôi sao cũng có điều đó - thì các ngôi sao của cụm này đều đang ở giai đoạn trung niên, giống như Mặt Trời này, Mặt Trời-13.

 

Chúng nằm trong một cụm sao hoạt động phối hợp với nhau, tất cả các ngôi sao đều hợp tác với nhau. Nhưng không chỉ có 9 ngôi (lại càng không phải chỉ có 7), mà có vô số ngôi sao trong cụm đó.

 

Ví dụ, Taygeta (Tau-19-A) là một hệ sao đôi, vì nó có Sadicleya (Tau-19-B), một sao lùn trắng theo cách phân loại của khoa học con người. Sadicleya (Mặt Trời Nửa Đêm) không được tính trong 9 ngôi sao của M45, nhưng nó vẫn hiện diện ở đó. Nó đóng vai trò đối với hệ sinh thái giống như Mặt Trăng đối với Trái Đất, bởi vì không hành tinh nào của Taygeta có vệ tinh tự nhiên. (Chỉ có các trạm không gian nhân tạo.)

 

Estel·la: Bạn có ý gì khi nói nó phục vụ cho hệ sinh thái? Nó ảnh hưởng như thế nào?

 

Anéeka: Vì Sadicleya ở rất gần Taygeta, nên nó chiếu sáng bầu trời đêm của các hành tinh giống như Mặt Trăng chiếu sáng Trái Đất. Sadicleya ảnh hưởng đến nhịp sinh học và chu kỳ sống của tất cả các loài động vật và thực vật. Đồng thời, do chính chu kỳ quỹ đạo của Sadicleya quanh Taygeta, mức độ chiếu sáng của nó lên từng hành tinh cũng thay đổi, và điều này có thể dự đoán được bằng thiên văn học. Nó có các chu kỳ riêng.

 

Estel·la: Bạn có ý gì khi nói một ngôi sao đang ở giai đoạn trung niên?

 

Anéeka: Nếu lấy vòng đời của một ngôi sao làm mốc, từ lúc nó "ra đời" cho đến khi nó "chết", thì chúng đang ở khoảng giữa vòng đời, giống như Mặt Trời-13. Điều này chỉ đúng khi dùng chu kỳ sống tuyến tính biểu kiến của chính ngôi sao đó làm hệ quy chiếu thời gian.

 

Nhưng như tôi đã giải thích ở trên, thực chất chúng là vĩnh cửu. Và mọi sinh vật cũng vậy. Vì thế, chỉ khi nhìn từ một hệ quy chiếu nhất định về cách chúng cảm nhận thời gian thì mới có ý nghĩa khi nói rằng một ngôi sao đã sinh ra, sống rồi chết.

 

Estel·la: Được rồi, tôi hiểu rồi. Cảm ơn bạn.

 

Cristina: Vậy điều gì xảy ra khi vòng đời của chúng kết thúc? Mặc dù tôi hiểu khái niệm về sự vĩnh hằng mà bạn vừa nói.

 

Anéeka: Ý bạn là vòng đời của một cá thể hay của một ngôi sao? Mặc dù về mặt kỹ thuật thì một ngôi sao cũng là một cá thể.

 

Cristina: Của ngôi sao.

 

Anéeka: Nó có xu hướng trở thành một sao lùn nâu, và khi sụp đổ hoàn toàn thì trở thành một cổng không gian. Đó là điều mà chúng tôi, hay nói chung là các chủng tộc khác, gọi là hố hấp dẫn, không hoàn toàn giống hố đen, nhưng có liên quan đến nó.

 

Một hố hấp dẫn có thể hình thành theo nhiều cách khác nhau. Bạn có thể hình dung chúng giống như những ổ gà trên một con đường xuống cấp. Khi tàu vũ trụ di chuyển, họ phải biết chính xác vị trí của các hố này, nếu không có thể gặp chấn động, các cảm biến bị mất phương hướng và nhiều vấn đề khác. (Chúng đều được đánh dấu trên các bản đồ sao.)

 

Cristina: Thật thú vị.

 

Estel·la: Tuyệt vời.

 

Anéeka: Những "ổ gà" hay các giếng hấp dẫn đó không gây vấn đề gì cho các tàu đang bay ở chế độ Siêu Quang, mà chỉ ảnh hưởng khi chúng đang sử dụng chế độ động cơ đẩy thông thường.

 

Cristina: Vậy theo khoa học của các bạn, Taygeta là một ngôi sao trắng còn Sadicleya là một sao lùn trắng, đúng không?

 

Anéeka: Nếu quy đổi tương đương thì đúng vậy. Nhưng chẳng hạn, khoa học con người nói rằng Mặt Trời-13 là một ngôi sao màu vàng. Tuy nhiên, sắc vàng đó chỉ được quan sát từ Trái Đất, bên dưới các vành đai Van Allen. Từ không gian bên ngoài các vành đai Van Allen, nó được nhìn thấy là màu trắng.

 

Đây là một ví dụ khác cho thấy màu sắc đã bị biến đổi như thế nào, và vì thế dữ liệu mà con người thu nhận được cũng bị sai lệch.

 

Cristina: Vâng, tôi hiểu rồi.

 

Estel·la: Vì tất cả các Mặt Trời đều là những cổng không gian, vậy Mặt Trời Taygeta của các bạn kết nối đến đâu? Ý tôi là, hố đen của ngôi sao đó nằm ở đâu?

 

Anéeka: Đó không phải là một đường hầm không gian cố định chỉ có một lối vào và một lối ra. Từ bên trong, tất cả các Mặt Trời đều được kết nối với nhau, với vô số khả năng khác nhau. Tuy nhiên, vẫn có những lối ra có Tần số mạnh hơn những lối khác, tức là những lối ra chiếm ưu thế.

 

Trong trường hợp của toàn bộ các ngôi sao thuộc M45, chúng kết nối với nhau vì đây là một hệ thống năng lượng rất khép kín. Tất cả các ngôi sao của M45 đều hội tụ về Alcyone, ngôi sao chính, cũng là ngôi sao mà các ngôi sao khác quay quanh với tốc độ rất chậm. Và Alcyone kết nối với Aldebaran. Aldebaran kết nối với Betelgeuse.




 

 

Link gốc của bài viết

 

https://odysee.com/@PleiadianKnowledge:9/the-stars-anéeka-from-temmer:3


https://swaruu.org/transcripts/the-stars-aneeka-from-temmer

 

 

 

 

Nếu bạn muốn hiểu sâu hơn về các khái niệm trong cuộc trò chuyện này, bạn có thể đọc thêm các bài sau:

 

- Sự giả dối của Khoa học Trái đất

- SỰ GIẢ DỐI CỦA KHOA HỌC TRÁI ĐẤT 2 - DƯỚI MỤC ĐÍCH GÌ

- Vấn đề với khoa học trên Trái đất

- Thiên thần tồn tại – Big Bang

- CYNDRIEL ALDEBARAN PHẦN 1 - HÀNH TINH HUYỀN BÍ

- CYNDRIEL ALDEBARAN - PHẦN 2 - ĐỘNG LỰC SINH HỌC

- CYNDRIEL Ở ALDEBARAN - THUỘC ĐỊA TAYGETEAN

 

 

 

Theo dõi trên Facebook

 

https://www.facebook.com/Go-With-The-Earth-110516891516479/

 

Xem toàn bộ thư viện bài viết

 

https://gowiththeearth.blogspot.com/2021/10/tat-ca-sach-co-tai-blogs.html

Đăng nhận xét